-4-
Thần Tượng
Giới Trẻ
Thiếu Nhi Fatima: Ơn
Gọi
Từ biến
cố
Thế nhưng, ai sẽ là thành phần "làm cho Mẹ được
nhận biết và yêu mến", nếu không phải là
những người con ngoan của Mẹ, mang tinh thần
Hiệp Sĩ Trái Tim Mẹ. Ngay lần thứ nhất
hiện ra tại Fatima, ngày 13/5/1917, chưa xưng ḿnh là ai
và đến để làm ǵ, việc đầu tiên của
Mẹ, ra như quan thiết và khẩn cấp nhất, là
chiêu mộï quân binh. Bởi thế, sau khi trấn an 3
Thiếu Nhi Fatima bấy giờ là Lucia (10 tuổi), Phanxicô
(gần 9 tuổi) và Giaxinta (6 tuổi), về hiện tượng
Mẹ bất ngờ hiện ra, Mẹ đă không úp mở,
nhập đề liền:
- "Các con có muốn dâng ḿnh cho Thiên Chúa để nhận
lănh tất cả mọi đau khổ Ngài sẽ gửi đến
cho các con, như một việc đền tạ tội lỗi
xúc phạm đến Ngài, mà cầu cho tội nhân ăn
năn hối cải không?"
Không ngần ngại, 3 em Thiếu Nhi Fatima đơn sơ
thành thật đáp lại:
- "Vâng, chúng con sẵn sàng".
Lấy làm hài ḷng về việc đáp ứng mau mắn và
sẵn sàng của các em, Mẹ Maria liền báo trước
cho các em biết về thân phận của các em, song Mẹ
cũng trấn an các em như sau:
- "Vậy th́ các con sẽ chịu nhiều đau khổ,
thế nhưng, ơn của Thiên Chúa sẽ an ủi các
con".
Thật thế, theo Hồi Kư của chị Lucia thuật
lại th́, sau đó, cuộc sống ngây thơ vô tội của
3 Thiếu Nhi Fatima, nhất là thân phận của Lucia, v́
biến cố Fatima, đă phải khổ đến nỗi,
không có ơn Chúa, tầm sức tự nhiên của thiếu
nhi như các em không thể nào chịu nổi. Thế mà, các
em chẳng những đă chịu đựng được
tất cả mọi khổ đau Thiên Chúa gửi đến
cho các em, mà c̣n tỏ ra hăng hái "lợi dụng mọi
sự để hy sinh", như lời Thiên Thần Ḥa
B́nh đă chỉ dạy các em vào lần hiện ra thứ
hai năm 1916.
Thiếu Nhi Fatima: Bỏ
Ḿnh
Ba Thiếu Nhi cùng đua nhau hy sinh.
Ngoài những việc hy sinh hăm ḿnh thường xuyên 3 em
nghĩ ra rồi đồng ḷng làm chung với nhau, như
nhịn phần ăn trưa cho các trẻ em nghèo hơn
ḿnh, hay mỗi em thắt một đoạn giây thừng ở
quanh bụng, chị Lucia c̣n kể lại trong Hồi Kư thứ
nhất của chị một trường hợp điển
h́nh ngoại lệ mà cả ba em cùng đua nhau nỗ
lực thực hiện hết sức cảm động
như sau:
"Hôm ấy là một ngày đẹp trời, song nắng
gắt, nắng đến độ có thể thiêu cháy
hết mọi thứ trong miền hoang địa khô
cằn sỏi đá đó. Chúng con khát khô cả cổ mà không
c̣n một giọt nước nào để uống
hết! Đầu tiên, chúng con quảng đại hiến
dâng hy sinh để cầu cho tội nhân ăn năn trở
lại, thế nhưng, đến xế chiều, chúng con
không c̣n chịu được nữa. Thấy có một
nhà ở gần đó, con đưa ra ư kiến với các đồng
bạn của con là con chắc phải đi xin một ít nước
mà uống. Họ đồng ư với con, nên con đi đến
gơ cửa nhà này. Một bà già nhỏ người cho con
chẳng những một b́nh nước lại c̣n cả một
ít bánh nữa, con biết ơn nhận lấy. Con chạy
lại chia cho các đồng bạn nhỏ bé của con,
trao b́nh nước cho Phanxicô, bảo em cầm lấy mà
uống. Em trả lời:
- Em không muốn uống!
- Sao vậy?
- Em muốn chịu khát để cầu cho tội nhân
ăn năn trở lạí!
- Giaxinta ơi, em uống đí!
- Em cũng muốn dâng hy sinh này để cầu cho các tội
nhân nữa!
Thế là con đổ nước xuống một cái lỗ
ở trong hốc đá cho chiên uống, và đi trả
lại b́nh đựng nước cho chủ nhân của nó.
Sức nóng càng lúc càng căng thẳng. Tiếng kêu lanh
lảnh của các con dế, cùng với tiếng châu
chấu, ḥa chung tiếng cóc nhái ở một ao hồ lân
cận, vang lên khó chịu không thể nào tưởng tưởng
nổi. Giaxinta, vốn yếu đuối, lại càng
kiệt sức v́ thiếu đồ ăn và nước
uống, theo tính tự nhiên, đă buột miệng nói với
con rằng:
- Chị hăy bảo cái đám dế mèn và cóc nhái im đi! Em
nhức óc quá rồí!
Bấy giờ Phanxicô nhắc nhở em ḿnh:
- Em không muốn chịu đựng điều này cho các tội
nhân hay sao?
Đứa nhỏ đáng thương, lấy hai bàn tay nhỏ
ôm chặt lấy đầu, đáp lại:
- Có chứ, vậy th́ cứ để cho chúng kêu đi"
Phải, sau khi đă hồn nhiên thưa: "vâng, chúng con
sẵn sàng", để đáp lại lời mời gọi
của Mẹ maria trong việc "dâng ḿnh cho Thiên Chúa",
3 Thiếu Nhi Fatima nhỏ bé bấy giờ đă hoàn toàn được
ơn Chúa chiếm đoạt và Mẹ Maria biến đổi.
Khuynh hướng tự nhiên theo tuổi trẻ ngây ngô của
các em, cho dù chỉ là những điều tự chúng hoàn toàn
vô tội, như hát ḥ lành mạnh, trang điểm đẹp
đẽ, vui chơi đùa giỡn v.v. giống như bọn
trẻ cùng lứa tuổi trong vùng, các em cũng đă dứt
khoát từ bỏ và xa tránh, để có thể bắt đầu
sống trọn tinh thần "đền tạ Thiên Chúa
mà cầu cho các tội nhân".
Giaxinta từ bỏ nhẩy múa.
Theo Hồi Kư thứ nhất của chị Lucia th́:
"Giaxinta rất thích nhẩy múa và có khiếu đặc
biệt về việc này. Em hâm mộ nhẩy múa đến
nỗi, chỉ cần nghe thấy tiếng nhạc của
người chăn chiên là đủ làm em đứng
nhẩy một ḿnh rồi. Thế mà, mùa Hội Diễn hay
các ngày hội Thánh Gioan sắp tới, em lại loan báo là:
- Em sẽ không nhẩy múa nữa.
- Mà sao lại không chứ?
- V́ em muốn dâng hy sinh này lên Chúa của chúng ta".
Phanxicô từ bỏ ca hát
Hồi Kư thứ bốn của chị Lucia thuật
lại rằng:
"Khi chúng con cùng nhau ở trên các đồi núi th́ Phanxicô
thích nhất là trèo lên trên một tảng đá cao nhất để
hát hay thổi sáo. Nếu đứa em nhỏ (Giaxinta) của
em xuống dưới để chơi rưọt
bắt với con, th́ em cứ ở trên đó ca hát một
ḿnh... Một ngày kia, chúng con bắt đầu hát vào
phần điệp khúc bài hoan ca về những niềm vui
của miền đồi núi... Chúng con hát vừa hết một
lần và định hát lại một lần nữa th́
Phanxicô chặn chúng con lại:
- Chúng ta đừng hát nữa. V́ chúng ta đă thấy thiên
thần và Đức Mẹ, hát không c̣n hứng thú ǵ đối
với em nữa".
Lucia từ bỏ trưng diện và tụ họp vui chơi.
Chị đă tự thú trong Hồi Kư thứ tư như
sau.
"Vào các dịp lễ, bà (vợ cũa bơ đỡ đầu
cho Lucia) thích trang điểm cho con bằng chiếc
kiềng vàng của bà, với những bông tai nặng đeo
lủng lẳng trên hai vai của con, thêm cái mũ đỏ
xinh xinh được đính những chiếc lông bự đủ
mầu gắn với một giải hạt vàng. Ở
những buổi 'đ́nh đám' không ai trưng diện nổi
nang hơn con, và các chị em con cũng như mẹ đỡ
đầu của con rất lấy làm hănh diện về
con! Những đứa trẻ khác bu chung quanh con ca ngợi
vẻ rực rỡ của các thứ con trang sức.
Thật ra chính con cũng khoái đ́nh đám và hăo huyền
là thứ trang điểm xấu xa nhất của con... Lúc
ấy gần đến thời điểm Hội
Diễn năm 1918... Có mấy đứa con gái đến
xin con giúp chúng tổ chức 'đ́nh đám' chung. Thoạt
tiên con từ chối. Nhưng cuối cùng con đă chịu
thua tính yếu đuối... Mọi sự đă được
sắp xếp, và con trở về nhà, bề ngoài th́ hào hứng
hớn hở, nhưng bề trong lại bị lương
tâm phản kháng dữ dội. Vừa giáp mặt với
Giaxinta và Phanxicô, con liền nói cho các em biết diễn
tiến. Phanxicô nghiêm nghị hỏi con:
- Chị sẽ quay về với những thành phần
ấy và những cuộc chơi ấy phải không?
Chị đă quên rồi sao chúng ta đă hứa không bao giờ
làm vậy nữa mà?
- Chị không muốn đến đó tí nào cả. Nhưng
các em thấy đó, họ không ngừng van xin chị đến,
nên chị biết làm sao bây giờ?...
- Chị muốn biết phải làm sao phải không? Mọi
người đều biết rằng Đức Mẹ đă
hiện ra với chị. Bởi thế, chị có thể
nói rằng chị đă hứa với Người không
nhẩy múa nữa, và v́ lư do này chị không đến được!
Thế rồi, vào ngày ấy, chúng ta có thể đi
trốn mất ở Cabeco. Trên đó sẽ không c̣n ai
thấy chúng ta nữa.
Con chấp nhận lời bàn của Phanxicô, và khi con đă
quyết định như thế rồi, không c̣n ai
nghĩ đến việc tổ chức một buổi hội
họp như thế nữa. Thiên Chúa đă chúc phúc cho chúng
con. Những ngựi bạn của con, thường t́m con để
cùng với họ vui chơi, giờ đây lại theo gương
con, đến nhà con vào các buổi chiều Chúa Nhật để
xin con đi với họ đến Cova da Ira cầu kinh
Mân Côi".
Thiếu Nhi Fatima:
Chịu Khổ
Chẳng những 3 Thếu Nhi Fatima tự động
"lợi dụng mọi sự để hy sinh", mà c̣n
luôn sẵn ḷng chấp nhận mọi đau khổ Thiên Chúa
gửi đến cho các em nữa. Về đau khổ mà
Thiên Chúa trực tiếp gửi đến cho các em th́ mỗi
em lại mang một thân phận làm lễ vật hiến
tế khác nhau, tùy theo hoàn cảnh và bản chất của
ḿnh.
Lucia bị cám dỗ bối rối tính bỏ cuộc.
Lucia chịu khổ nhất là bị gia đ́nh em, đặc
biệt bởi bà mẹ là người hoàn toàn nghi ngờ
em và bắt em phải tự thú chối bỏ Biến
Cố Fatima. Ngoài ra, cha xứ c̣n cho Biến Cố Fatima có
thể bởi ma qủi. Thêm vào đó, Lucia lại nằm mơ
thấy ḿnh qủa thật đă bị ma qủi đánh lừa.
Đến nỗi, Lucia đă hoàn toàn nản chí, dứt khoát
trốn Phanxicô và Giaxinta để khỏi phải đến
nơi Đức Mẹ muốn các em đến 6 tháng
liền. Mà lần Lucia tính bỏ cuộc này lại là
lần, theo nội dung Biến Cố Fatima, quan trọng
nhất, đó là lần thứ ba, 13/7/1917, lần Đức
Mẹ tỏ cho các em biết Bí Mật Fatima. Trong Hồi Kư
thứ hai của ḿnh, Lucia đă thuật lại sự
việc này như sau:
"Ngày 13 tháng 7 gần đến mà con vẫn c̣n đang lưỡng
lự không biết có nên đi chăng. Con nghĩ bụng
rằng: Nếu là ma qủi th́ tại sao con lại
phải đi xem nó chứ? Nếu các em có hỏi con về
lư do tại sao con không đi, con sẽ nói rằng chị sợ
đó có thể là ma qủi hiện ra với chúng ḿnh, nên
chị không đi. Cứ để cho Giaxinta và Phanxicô đi
tùy ư; con sẽ không đến Cova da Ira nữa. Con quyết
định như thế và dứt khoát làm theo. Vào tối
ngày 12, dân chúng đă tụ họp lại để chờ
đợi biến cố của ngày hôm sau. Bởi thế,
con gọi Giaxinta và Phanxicô lại nói với chúng về
quyết định của con. Các em trả lời:
- Chúng em sẽ đi. Đức Mẹ đă nói chúng ta
phải đến mà.
Giaxinta đă t́nh nguyện nói với Đức Mẹ, song
em quá buồn v́ việc con không đi đến nỗi khóc
lên. Con hỏi tại sao em khóc:
- V́ chị không muốn đí!
- Không, chị sẽ không đi. Nghe đây! Nếu Đức
Mẹ có hỏi chị đâu, các em cứ nói với Người
là chị sẽ không đến, v́ chị sợ có thể
là do ma qủi".
Phanxicô buồn v́ không c̣n thấy Đức Mẹ.
Như thường
lệ, Đức Mẹ sẽ hiện ra lần thứ tư
vào ngày 13/8/1917 tại cùng một địa điểm Cova
da Iria. Tuy nhiên, bấy giờ Phanxicô cùng với em Giaxinta và
chị Lucia lại đang bị chính quyền địa
phương bắt giữ điều tra. Lucia kể
lại vụ này cùng với nỗi khổ tâm của Phanxicô
như sau:
"Ở trong tù, khi chúng con nhận ra rằng đă quá
nửa đêm rồi, và họ sẽ không để cho chúng
con đến Cova da Iria, Phanxicô nói:
- Đức Mẹ có thể đến đây hiện ra với
chúng ta.
Sang ngày hôm sau, không thể nào cầm nổi nỗi sầu
thảm của ḿnh nữa, em đă nói như khóc:
- Đức Mẹ chắc chắn buồn lắm v́ chúng
ta không đến Cova da Iria, và Người sẽ không
hiện ra với chúng ta nữa. Em thích được trông
thấy Người qúa đí!"
Giaxinta chết cô đơn một ḿnh.
Tuy nhỏ nhất, Giaxinta cũng chịu khổ không kém ǵ
chị Lucia và anh Phanxicô. Xét về bản chất của hoàn
cảnh gây khổ cho Giaxinta, so với tuổi nhỏ
nhất của em, em lại mang bản chất nhậy cảm
nhất, th́ có thể nói Giaxinta đă chịu khổ
nhất trong ba Thiếu Nhi Fatima. Trong thời gian em chịu
bệnh, em cho biết em đă được Mẹ Maria
tiết lộ là em sẽ bị chết một thân một
ḿnh không có một ai thân nhân ở bên cạnh em cả.
Chị Lucia đă thuật lại tâm trạng thảm năo của
Giaxinta ở cuối Hồi Kư thứ nhất của
chị như sau:
"Giaxinta chịu khổ kinh khủng cho đến ngày em
lên đường đi Lisbon. Em cứ gắn chặt
lấy con mà khóc lóc:
- Em sẽ không bao giờ được thấy chị
nữa! Cả mẹ của em, các anh của em, cha của
em! Em sẽ không bao giờ được thấy một
ai nữa rồí! Vậy th́ em sẽ chết hoàn toàn cô độc
một ḿnh thôi!
Con khuyên em:
- Em đừng có nghĩ đến nó mà làm ǵ.
Em trả lời:
- Hăy cứ để cho em nghĩ đến nó, v́ càng
nghĩ em càng đau khổ, mà em muốn chịu khổ v́
yêu Chúa của chúng ta và cho các tội nhân. Dầu sao đi
nữa, cũng không việc ǵ cả! Đức Mẹ
sẽ đến với em ở đó và sẽ mang em
về trời".
Thiếu Nhi Fatima: Thân
Mệnh
Nếu biến cố Fatima được ví như một
ṿng tṛn, có tâm điểm và đường kính: ṿng tṛn
biểu hiệu cho tội nhân, tâm điểm biểu
hiệu cho Thiên Chúa, và đường kính nối kết
tâm điểm với ṿng tṛn biểu hiệu cho Mẹ
Maria, th́ 3 Thiếu Nhi Fatima là những nhân chứng cho
Biến Cố Fatima cũng có một liên hệ đặc
biệt đến Dự Án Fatima này.
Theo cả 4 Hồi Kư của chị Lucia, h́nh như Mẹ
Maria chỉ có ư chọn 3 Thiếu Nhi Fatima tiêu biểu để
thực hiện Dự Án Fatima này của Mẹ mà thôi.
Giaxinta được Mẹ chọn để lo ṿng tṛn ngoài
là hy sinh cứu các tội nhân đáng thương. Phanxicô được
Mẹ chọn để lo phần tâm điểm của ṿng
tṛn là đền tạ "Chúa là Thiên Chúa đă bị xúc
phạm nhiều lắm rồi" (Lời Mẹ Maria
tại fatima 13/10/1917); và Lucia được Mẹ chọn
để lo đường kính dài, (nên chị đă
phải ở lại thế gian lâu hơn), trong việc
"làm cho Mẹ được nhận biết và yêu
mến".
Thân mệnh của 3 Thiếu Nhi Fatima được chọn
để phụ trách thực hiện Dự Án Fatima này có
thể được tóm tắt trong lời nói của
Phanxicô, như chị Lucia thuật lại trong Hồi Kư thứ
bốn sau đây:
"Vào một dịp khác, con thấy em rất vui vẻ
khi con đến thăm em.
- Em khỏe chưa?
- Chưa chị. Em c̣n cảm thấy tệ hơn là đàng
khác. Không c̣n bao lâu nữa em sẽ về trời rồi.
Ở trên đó, em sẽ an ủi Chúa và Đức Mẹ của
chúng ta thật nhiều... Giaxinta sẽ cầu nguyện
nhiều cho các tội nhân, cho Đức Thánh Cha và cho
chị. Chị sẽ ở lại, v́ Đức Mẹ
muốn như vậy. Chị hăy nghe em, chị phải làm
tất cả những ǵ mà Người bảo chị
làm".
Giaxinta được chọn để lo ṿng tṛn ngoài của
Dự Án Fatima là cứu các tội nhân đáng thương.
Trong Hồi Kư thứ ba, chị Lucia đă nhận định
về điều này như sau:
"Thị kiến thấy hỏa ngục làm cho em
(Giaxinta) đầy những kinh hoàng, đến nỗi,
tất cả hăm ḿnh đền tội không c̣n là ǵ trước
con mắt của em, miễn là làm sao để ngăn
cản các linh hồn cho khỏi bị sa xuống hỏa
ngục".
Phanxicô được chọn để lo tâm điểm
của Dự Án Fatima là đền tạ "Chúa bị xúc
phạm".
Trong Hồi Kư thứ bốn, chị Lucia thuật lại
nhận định này như sau:
"Một ngày kia con hỏi em (Phanxicô):
- Phanxicô à, điều nào em thích hơn nhé, an ủi Chúa của
chúng ta hay là cải hối các tội nhân để không c̣n
các linh hồn xuống hỏa ngục nữa?
- Em thích an ủi Chúa của chúng ta... Chị không để
ư thấy hay sao Đức Mẹ tháng vừa rồi buồn
thảm là chừng nào, khi Người nói rằng người
ta không được xúc phạm đến Chúa của chúng
ta nữa, v́ Ngài đă bị xúc phạm nhiều lắm rồi?
Em muốn an ủi Chúa của chúng ta, rồi sau đó mới
cải hối các tội nhân để họ đừng xúc
phạm đến Ngài nữa".
Lucia được chọn để lo đường
kính dài của Dự Án Fatima là "làm cho Mẹ được
nhận biết và yêu mến".
Theo Hồi Kư thứ bốn của chị Lucia, vào ngày
13/6/1917, Mẹ Maria đă cho 3 Thiếu Nhi Fatima biết
về số phận của mỗi em, trong đó nổi
bật nhất là của chị Lucia, như sau:
"- Phải, Mẹ sẽ đem Giaxinta và Phanxicô đi sớm,
song con phải ở lại đây một thời gian lâu hơn.
Chúa Giêsu muốn dùng con để làm cho Mẹ được
nhận biết và yêu mến. Người muốn thiết
lập trên thế giới ḷng sùng kính Trái Tim Vô Nhiễm
Nguyên Tội Mẹ.
Con buồn bă hỏi Đức
Mẹ
- Con phải ở lại đây một ḿnh hay sao?
- Không đâu con gái của Mẹ, con buồn khổ lắm
phải không? Đừng nản ḷng. Mẹ sẽ không bao
giờ bỏ rơi con đâu. Trái Tim Vô Nhiễm Nguyên Tội
Mẹ sẽ là nơi con nương náu và là đường
đưa con đến với Thiên Chúa".
Tại sao 3 Thiếu Nhi Fatima nhỏ bé ngây thơ lại
phải trải qua một cuộc đời hoàn toàn hy sinh
khốn khổ như vậy? Nếu không phải v́ sứ
mệnh cao cả của chung các em cũng như của
riêng từng em, như được phân tách và tŕnh bày trên đây!
Ngày 13-5-1989, Phanxicô và Giaxinta đă được Giáo Hội
tôn phong là hai Đấng Đáng Kính của Giáo Hội, bước
đầu của tiến tŕnh phong Thánh cho các em. Trong tương
lai, hai em sẽ là những Vị Thánh Trẻ, trẻ
nhất trong các thánh, Thần Tượng Giới Trẻ!
(Trừ đoạn kết trên đây ra, chương này
nguyên gốc là bài "Thiếu Nhi Fatima" đă được
phổ biến trong nguyệt san Đức Mẹ Hằng
Cứu Giúp số 118, tháng 5/1996)
Ba Thiếu Nhi Fatima thật sự là Thần Tượng Giới
Trẻ. Trước hết, v́ các em đă "t́m kiếm
sự trọn lành, đi bán những ǵ ḿnh có mà cho kẻ khó"
(Mt.19:21), đúng như lời Chúa kêu gọi người
thanh niên giầu có trong Phúc Âm, bằng cuộc sống của
các em chỉ biết liên lỉ hy sinh từ bỏ v́ Chúa và
cho các linh hồn. Sau nữa, v́ các em đă thể hiện đúng
như ư nguyện của vị đại diện Chúa Kitô
trên trần gian tha thiết mong đợi nơi giới
trẽ trong thời điểm "Ngàn Năm Thứ Ba Đang
Tiến Tới": "Con người trẻ... chẳng
những được phúc âm hóa mà c̣n trở nên chính
những nhà truyền bá Phúc Âm cho những người đồng
thời với ḿnh" (Điệp văn của ĐTC
Gioan-Phaolô II đề ngày 8-5-1996 gửi cho đức hồng
y Eduardo Pronio, chủ tịch Hội Đồng Giáo Dân của
Ṭa Thánh, dịp khóa học hội về Những Ngày Giới
Trẻ Thế Giới, được tổ chức
tại Balan 13-16/5/1996, đoạn 4. Trích dịch từ
L'Osservatore Romano, ấn ba3n Anh Ngữ, số 25, phát hành ngày
19-6-1996).