Chúa Nhật XXVIII Thường Niên


 

Người Cùi Samaritano

 


Phúc Âm Lc 17:11-19

Khi Chúa Giêsu đi lên Giêrusalem, Người đi qua biên giới Samaria và Galilêa. Khi Người vào một làng kia, thì gặp mười người phong cùi đang đứng ở đàng xa, họ cất tiếng thưa rằng: “Lạy Thầy Giêsu, xin thương xót chúng tôi”. Thấy họ, Người bảo họ rằng: “Các ngươi hãy đi trình diện với các tư tế”. Trong lúc họ đi đường, họ được lành sạch. Một người trong bọn họ thấy mình được lành sạch, liền quay trở lại, lớn tiếng ngợi khen Thiên Chúa, rồi đến sấp mình dưới chân Chúa Giêsu và tạ ơn Người: Mà người ấy lại là người xứ Samaria. Nhưng Chúa Giêsu phán rằng: “Chớ thì không phải cả mười người được lành sạch sao? Còn chín người kia đâu? Không thấy ai trở lại tôn vinh Thiên Chúa mà chỉ có người ngoại bang nầy”. Rồi Người bảo kẻ ấy rằng: “Ngươi hãy đứng dậy mà về: vì lòng tin của ngươi đã cứu chữa ngươi”.

Hướng Dẫn

Bài Phúc Âm Chúa Nhật tuần này chẳng những dạy cho chúng ta phải có lòng biết ơn Thiên Chúa về những gì Ngài đã ban cho chúng ta, nhất là những điều tự chúng ta muốn xin Ngài, như trường hợp của 10 người tật phong được bài Phúc Âm thuật lại, mà còn dạy cho chúng ta hai điều quan trọng nữa sau đây.

Điều thứ nhất đó là phải coi Chúa là cùng đích của mình chứ đừng là phương tiện để đạt được đích điểm riêng của mình, bằng không, hệ quả của hành động lạm dụng của mình hay đi ngược chiều của mình sẽ rất ư là nguy hiểm và tai hại. Ở chỗ, chín người tật phong lấy Chúa là phương tiện, nên thấy mình được khỏi bệnh, tức được mọi sự như lòng mong ước thì quên Chúa là cùng đích mà mình phải qui về. Bằng không, thân xác đã được lành sạch bệnh cùi của một kẻ không biết đến cùng đích của mình, một kẻ sống như vô định, sẽ trở thành phương tiện để làm các điều xấu xa về luân lý là những gì còn ghê rợn hơn cả bệnh cùi về thể lý nữa.


Điều thứ hai đó là con người cần phải được lành mạnh nơi tinh thần của mình hơn là thân xác. Chính vì thế, khi người tật phong ngoại lai lấy Chúa làm cùng đích trở lại tạ ơn Chúa, bấy giờ Người mới bảo anh ta rằng: “Đức tin của con đã cứu chữa con”, một đức tin sẽ làm cho anh ta sáng suốt biết sử dụng thân xác của mình hoàn toàn theo dự án của Đấng Tạo Dựng, như một khí cụ công chính, một phương tiện để làm những điều lành thánh phúc thiện.

Đó là lý do hôm nay chúng ta sinh hoạt Phúc Âm Chúa Nhật tuần này bằng trò chơi Người Cùi Samaritanô như sau.

Sinh Hoạt

1. Mỗi nhóm cử ra 1 người làm người cùi, và những người cùi tham dự cuộc chơi này đứng thành hàng ngang, người nào cũng đứng trong một cái bao, hai tay nắm túm lấy cái bao này.

2. Đối diện hàng ngang của những người cùi tham dự cuộc chơi là một nhóm người khác, đứng cách họ khoảng 20 feet, cũng đứng thành hàng ngang như những người cùi tham dự cuộc chơi, bằng số người cùi này, mỗi người tay cầm chiếc khăn sẵn sàng, chờ người cùi nào đối diện với họ nhẩy tới chỗ của họ thì bịt mắt người ấy lại.

3. Khi nghe còi hiệu của người quản trò, các người cùi tham dự cuộc chơi đều phải nhẩy trong cái bao tượng trưng cho bệnh cùi lở ấy từ chỗ đang đứng đến chỗ những người đang cầm khăn bịt mắt họ, và khi đến đó rồi thì họ tự động bỏ bao ấy đi như thể được khỏi bệnh cùi, sau đó những người cùi vừa được khỏi này liền được những người đối diện lấy khăn bịt mắt lại, rồi dẫn người cùi bị bịt mắt ấy đến một vòng tròn để người cuì ấy tự xoay sở.

4. Những người cùi vừa được bịt mắt liền lần mò để làm sao không ra khỏi vòng tròn mà lại đụng phải một người đứng ở một chỗ cố định trong vòng tròn đóng vai Chúa Giêsu thì người cùi ấy chính là người cùi ngoại lai Samaritanô, cũng là người thắng giải trò chơi Người Cùi Samaritanô.