Chúa Nhật XXVII Thường Niên
Đầy Tớ Vô Dụng
Phúc Âm Lc 17:5-10
Khi ấy, các Tông đồ thưa với Chúa Giêsu rằng: “Xin Thầy ban thêm ḷng tin cho chúng con”. Chúa liền phán rằng: “Nếu các con có ḷng tin bằng hạt cải, th́ dẫu các con khiến cây dâu nầy rằng: “Hăy bứng rễ lên mà đi trồng dưới biển”, nó liền vâng lời các con. Ai trong các con có người đầy tớ cày bừa hay chăn súc vật ngoài đồng trở về, liền bảo nó rằng: “Mau lên, hăy vào bàn dùng bữa”, mà trái lại không bảo nó rằng: “Hăy lo dọn bữa tối cho ta, hăy thắt lưng và hầu hạ ta cho đến khi ta ăn uống đă, sau đó ngươi mới ăn uống”. Chớ th́ chủ nhà có phải mang ơn người đầy tớ, v́ nó đă làm theo lệnh ông dạy không? Thầy nghĩ rằng: “Không”. Phần các con cũng vậy, khi các con làm xong mọi điều đă truyền dạy các con, th́ các con hăy nói rằng: “Chúng tôi là đầy tớ vô dụng, v́ chúng tôi đă làm điều chúng tôi phải làm”.
Hướng Dẫn
Bài Phúc Âm Chúa Nhật tuần này cho chúng ta thấy ít là hai điểm chính yếu sau đây:
Điểm thứ nhất đó là việc các tông đồ xin Chúa Giêsu tăng thêm đức tin cho các vị, nhưng Người không đáp lại lời kêu xin của các vị một cách trực tiếp bằng một hành động nhăn tiền nào đó, như cho kẻ chết hiện về theo lời yêu cầu của nhà phú hộ bị hư đi trong hỏa ngục ở bài Phúc Âm Chúa Nhật tuần trước, mà chỉ bằng những lời soi dẫn xa xôi bóng gió để các vị tự hiểu lấy rồi đem ra áp dụng hầu làm tăng thêm đức tin của các vị.
Điểm thứ hai đó là cách thức để các vị tông đồ có thể áp dụng hầu làm tăng thêm đức tin của ḿnh theo lời Chúa Giêsu chỉ dẫn, cách thức này là ở chỗ hoán cải và trở nên như trẻ nhỏ (xem Mathêu 18:3), nhỏ như một hải cải (một hạt giống được Chúa Giêsu sánh ví với đức tin trong bài Phúc Âm Chúa Nhật tuần này) là hạt giống nhỏ nhất trong các hạt giống, một hạt giống mà khi phát triển lại trở thành một cây vĩ đại (xem Mathêu 13:32), và vấn đề trở nên nhỏ bé nhất ở đây được thể hiện rơ ràng nhất qua việc hết ḿnh phục vụ như một người tôi tớ mà vẫn chân nhận ḿnh là đứa đầy tớ vô dụng.
Đó là lư do hôm nay chúng ta sinh hoạt Phúc Âm Chúa Nhật tuần này bằng tṛ chơi Đầy Tớ Vô Dụng như sau.
Sinh Hoạt
1. Mỗi nhóm cử ra một người, và người này được trao cho một cái bao thủng hay chậu thủng một lỗ ở dưới đáy.
2. Những người đại diện các nhóm ấy đứng thành ṿng tṛn, ở giữa có người quản tṛ cầm sẵn một số trái banh nhỏ hay những đồng bạc cắc sửa soạn tung lên trời.
3. Khi những trái banh hay đồng bạc cắc được người quản tṛ tung lên trời, những người đại diện nhóm tham dự tṛ chơi phải cố gắng lấy chiếc bao thủng hay chậu thủng để hứng lấy những ǵ được tung lên ấy.
4. Người nào hứng được những ǵ rơi xuống đó nhưng nó lại bị lọt ra ngoài chiếc bao thủng hay chậu thủng đáy th́ được điểm, tṛ chơi được lập lại ba hay năm lần như thế, ai hứng được nhiều lần và bị lọt đáy nhiều nhất th́ thắng giải tṛ chơi “Đầy Tớ Vô Dụng”.
5. Người nào không chịu hứng những ǵ được người quản tṛ tung lên trời th́ kể như bị loại v́ đă không cố gắng chu toàn phận sự của một người đầy tớ, tức là một người đầy tớ tự bản chất vô dụng, chứ không phải người đầy tớ làm được việc nhưng không bao giờ nghĩ đến công lao của ḿnh, v́ cảm thấy rằng không có mợ th́ chợ cũng đông, không có ḿnh th́ Chúa vẫn có thể làm được việc của Ngài.