Chúa Nhật XXX
Mù Lòa Sáng Suốt
Phúc Âm
Khi ấy, Chúa Giêsu ra khỏi thành Giêricô cùng với các môn đệ và một đám đông, thì con ông Timê tên là Bartimê, một người mù đang ngồi ăn xin ở vệ đường. Khi anh ta nghe biết đó là Chúa Giêsu Nagiarét, liền kêu lên rằng: “Hỡi ông Giêsu con vua Đavít, xin thương xót tôi”. Và nhiều người mắng anh bảo im đi, nhưng anh càng kêu to hơn: “Hỡi con vua Đavít, xin thương xót tôi”. Chúa Giêsu dừng lại và truyền gọi anh đến. Người ta gọi người mù và bảo anh: “Hãy vững tâm đứng dậy, Người gọi anh”. Anh ta liệng áo choàng, đứng dậy, đến cùng Chúa Giêsu. Bấy giờ Chúa Giêsu bảo rằng: “Anh muốn Ta làm gì cho anh?” Người mù thưa: “Lạy thầy, xin cho tôi được thấy”. Chúa Giêsu đáp: “Được, đức tin của anh đã chữa anh”. Tức thì anh ta thấy được và đi theo Người.
Hướng Dẫn
Trước hết, chắc chắn một điều là người mù ăn xin bên vệ đường này chưa bao giờ được chứng kiến thấy các phép lạ nhân vật mang danh Giêsu Nazarét làm, thậm chí chưa bao giờ được hân hạnh đi theo nghe lời giảng dạy đầy thần lực của nhân vật đại tôn sư tuyệt thế ấy.
Thế mà con người ăn xin này lại tin vào nhân vật ấy, không phải bằng một đức tin tầm thường, mà là một đức tin mãnh liệt. Đức tin “không thấy mà tin” (Jn 20:29) của con người mù lòa ngồi ăn xin bên vệ đường này mãnh liệt ở chỗ, trước hết, anh ta chỉ nghe đồn về nhân vật Giêsu Nazarét mà đã hết lòng tin tưởng vào Người rồi. Do đó, Thánh Ký Marcô đã ghi lại rằng: “Khi nghe thấy Đức Giêsu Nazarét (rời Giêricô đi ngang qua hay gần chỗ của mình), anh ta bắt đầu kêu lên: ‘Hỡi Giêsu, Con Vua Đavít, xin thương xót đến tôi’”.
Sau nữa, đức tin của con người mù ăn xin bên vệ đường này còn tỏ ra mạnh mẽ ở chỗ, sau khi nghe biết nhân vật Giêsu Nazarét, hay “Giêsu, Con Vua Đavít”, đối tượng của lòng tin của anh lên tiếng gọi anh, như người ta cho anh biết, anh đã tin chắc rằng mình đã trúng tủ, và sắp đến giờ được cứu chữa rồi. Đó là lý do, Thánh Ký Marcô đã ghi lại cử chỉ tin tưởng chắc ăn như bắp này của anh như sau: “Anh ta quẳng ngay chiếc áo quàng đi, nhẩy bổ lên mà đến cùng Chúa Giêsu”.
Nhưng vấn đề ở đây là làm sao người mù này có thể biết chỗ Chúa Giêsu đứng ở đâu trong đám đông để nhẩy đến ngay chỗ Người đứng, vì bấy giờ anh ta chưa được Người chữa cho. Có thể là anh ta khao khát mong đợi Đấng cứu độ anh ta xuất hiện từ lâu, nay gần đến thời điểm có một không ai này trong cuộc đời mình, anh ta đã trở thành thính tai đến nỗi đã nghe thấy được cả tiếng Người nói giữa một đám đông ồn ào chăng? Đó là lý do hôm nay chúng ta cùng nhau sinh hoạt trò chơi Phúc Âm Mù Lòa Sáng Suốt.
Sinh Hoạt
1. Mỗi nhóm chọn ra 1 người đóng vai người mù (bị bịt mắt) ngồi bên vệ đường, khoác một chiếc áo choàng.
2. Người quản trò sẽ sắp xếp chỗ ngồi thành vòng tròn cho những người mù này sau khi đã bịt mắt họ lại để họ không nhìn thấy vị trí chỗ của họ.
3. Sau đó người quản trò dẫn một người nào đó đóng vai Chúa Giêsu đi một vòng trước mắt hay sau lưng các người mù. Người đi đến chỗ của người mù nào thì người mù chỗ ấy kêu lên: “Hỡi Đức Giêsu, Con Vua Đavít, xin thương xót tôi”.
4. Thế rồi đột nhiên, người đóng vai Chúa Giêsu chỉ vào ai, thì người quản trò lấy tay đập vào vai người ấy loan báo: “Người gọi đến kìa”.
5. Nghe thấy lời đó xong thì người đóng vai người mù liền quăng chiếc áo choàng của mình đi rồi nhẩy bổ đến trước mặt Chúa Giêsu.
6. Trò chơi được tính điểm ở chỗ người mù của nhóm nào nhẩy đến gần chỗ Chúa Giêsu nhất, nhưng phải làm sao càng ở trước mặt người nữa càng hay, và ném chiếc áo choàng vào đúng một người nào đó hơn là bị rơi xuống đất.