CHÚA NHẬT THỨ BA PHỤC SINH

 

Câu Đố Thánh Kinh

Phúc Âm thuật lại mấy lần Chúa Giêsu bẻ bánh?
 

PHÚC ÂM: Lc 24:13-35

“Hai ông đă nhận ra Người lúc beœ bánh”
Bài trích Phúc Âm theo Thánh Luca.
Cùng ngày thứ nhất trong tuần, có hai môn đệ đi đến một làng tên là Emmaus, cách Giêruasalem độ sáu mươi dặm. Dọc đường, các ông nói với nhau về những việc vừa xảy ra. Đang khi họ nói truyện và trao đổi ư kiến với nhau, th́ chính Chúa Giêsu tiến lại cùng đi với họ, nhưng mắt họ bị che phủ nên không nhận ra Người, Người hoœi: “Các ông có truyện ǵ vừa đi vừa trao đổi với nhau mà buồn bă vậy”? Một người tên là Clêophas trả lời: “Có lẽ ông là khách hành hương duy nhất ơœ Giêrusalem mà không hay biết những sự việc vừa xảy ra trong thành mấy ngày nay”. Chúa hoœi: “Việc ǵ thế”? Các ông thưa: “Sự việc liên can đến ông Giêsu quê thành Nagiarét. Người là một vị tiên tri có quyền lực trong hành động và ngôn ngữ, trước mặt Thiên Chúa và toàn thể dân chúng. Thế mà các trươœng tế và thủ lănh của chúng ta đă bắt nộp Người để xưœ tưœ và đóng đinh Người vào thập giá. Phần chúng tôi, chúng tôi vẫn hy vọng Người sẽ cứu Israel. Các việc ấy đă xảy ra nay đă đến ngày thứ ba rồi. Nhưng mấy phụ nữ trong nhóm chúng tôi, quả thật, đă làm chúng tôi lo sợ. Họ đến mồ từ tảng sáng. Và không thấy xác Người, họ trơœ về nói đă thấy thiên thần hiện ra bảo rằng: Người đang sống. Vài người trong chúng tôi cũng ra thăm mồ và thấy mọi sự đều đúng như lời các phụ nữ đă nói; c̣n Người th́ họ không gặp”. Bấy giờ Người bảo họ: “Ôi keœ khờ dại chậm tin các điều tiên tri đă nói! Chớ th́ Đấng Kitô chẳng phải chịu đau khổ như vậy rồi mới được vinh quang sao”? Đoạn Người bắt đầu từ Môisen đến tất cả các tiên tri, giải thích cho hai ông tất cả các lời Kinh thánh chỉ về Người. Khi gần đến làng hai ông định tới, Người giả vờ muốn đi xa hơn nữa. Nhưng hai môn đệ nài ép Người rằng: “Mời ông ơœ lại với chúng tôi, v́ trời đă về chiều, và ngày sắp tàn”. Người liền vào với các ông. Đang khi cùng các ông ngồi bàn, Người cầm bánh, đọc lời chúc tụng, beœ ra và trao cho hai ông. Mắt họ sáng ra và nhận ra Người. Đoạn Người biến mất. Họ bảo nhau: “Phải chăng ḷng chúng ta đă chẳng sốt sắng lên trong ta, khi Người đi đường đàm đạo và giải thích Kinh Thánh cho chúng ta đó ư”? Ngay lúc ấy họ chỗi dậy trơœ về Giêrusalem, và gặp mười một tông đồ và các bạn khác đang tụ họp. Họ bảo hai ông: “Thật Chúa đă sống lại, và đă hiện ra với Simon”. Hai ông cũng thuật lại các việc đă xảy ra dọc đường và hai ông đă nhận ra Người lúc beœ bánh như thế nào.
Phúc Âm của Chúa.

Câu đố:

Phúc Âm Thánh Luca hôm nay thuật lại Chúa Giêsu hiện ra với 2 môn đệ đang buồn phiền bối rối đi về làng Emmau, không xa Giêrusalem bao nhiêu, cách độ 6 dặm, tức đi bộ khoảng hơn kém 2 tiếng đồng hồ là tới. Hai môn đệ này, trong khi các tông đồ không dám đi đâu, cứ đóng cửa ru rú ở trong nhà, lại dám ra mặt đi hơi xa như vậy là v́ có lư do quan trọng. Nhưng các vị không dám đi một ḿnh, mà là đi có nhau và vào lúc buổi chiều chiều vắng người để tránh mắt của người Do Thái. Với tâm trạng vừa lo sợ lại vừa bối rối như thế, hai vị đă không hề biết được nhân vật thứ ba đến đồng hành với các vị chính là Thày của các vị, Đấng đă lợi dụng chính tâm trạng của các vị để tỏ ḿnh ra cho các vị. Không những bằng lời của Người trên đường đi, mà c̣n bằng việc Người làm trong quán trọ nữa. Đó là việc Người cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng, bẻ ra và trao cho họ. Và chỉ cho tới lúc ấy các môn đệ mới nhận ra Thày ḿnh quả thực đă sống lại.

Vậy dấu hiệu chứng tỏ Chúa Giêsu thực sự đă phục sinh chẳng những là các dấu thánh trên tay và cạnh sườn Người, mà c̣n là dấu hiệu bẻ bánh nữa. Nói cách khác, Thánh Giá và Thánh Thể là dấu hiệu sống động và là chứng từ hùng hồn cho thấy một Chúa Kitô Phục Sinh vậy. Thế nhưng, vấn đề ở đây là

Thứ nhất, tại sao Chúa Giêsu không dùng một dấu hiệu nào khác để tỏ ḿnh cho hai môn đệ đi Emmau này mà lại là dấu hiệu bẻ bánh?

Thứ hai, cử chỉ bẻ bánh này, cử chỉ quen thuộc này của Chúa Giêsu, đến nỗi đă làm cho các môn đệ nhờ đó nhận ra Người, đă được Phúc Âm thuật lại mấy lần? Và là những lần nào?

Giải Đáp:

Tỏ ḿnh ra cho ai, Chúa đều lợi dụng hoàn cảnh thích hợp và tâm trạng khao khát của họ. Đó là câu trả lời chung chung cho vấn nạn thứ nhất. Thật vậy, nếu tác động ngay trước khi tỏ ḿnh ra là ai, nơi trường hợp với phụ nữ Samaritanô, Chúa Giêsu đă chạm đến đời tư tội lỗi của chị phụ nữ này thế nào: “Hăy về gọi chồng chị ra đây”, và nơi trường hợp với người mù từ lúc mới sinh, Người đă chạm đến chính tấm ḷng rất chân thành của anh ta, bằng câu hỏi “anh có tin Con Người không?”, th́ nơi trường hợp hai môn đệ về Emmau, Người cũng đă lợi dụng ḷng thành của họ mời Người ở lại với họ, và lợi dụng cả hoàn cảnh của một bữa tối để tỏ ra cho họ thấy Người, bằng một dấu hiệu hết sức quen thuộc với các vị, đó là “khi Người ngồi ăn với họ, Người đă cầm lấy bánh, chúc tụng, bẻ ra và trao cho họ”. Phải, sở dĩ hai môn đệ này nhận ra Thày ḿnh ngay lúc bấy giờ, như Phúc Âm hôm nay diễn tả: “Thấy thế, mắt họ mở ra và nhận ra Người”, là v́ chỉ có Thày mới làm như thế, mới làm cử chỉ này mỗi lần ăn uống với các môn đệ của Người mà thôi. Đặc biệt là hai lần Người đă làm cùng một cử chỉ này trước khi hóa bánh ra nhiều để nuôi đám dân chúng chịu khó đi theo nghe Người giảng trong hoang địa (xem Mt 14:19, 15:36). Nhất là lần Người chính thức thiết lập Bí Tích Thánh Thể (xem Mt 26:26). Như thế, Phúc Âm thuật lại tất cả là 4 lần Chúa Giêsu thực hiện cử chỉ bẻ bánh: 2 lần hóa bánh ra nhiều, 1 lần lập Bí Tích Thánh Thể và 1 lần với hai môn đệ đi Emmau.